Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Trò chơi kết thúc!
Dung nhìn tờ lịch trên tường và nhận ra ngày ấy sắp đến truyen nguoi lon. Màu đỏ được đánh dấu vào một ngày đặc biệt chẳng còn bao xa nữa. Cô thấy lạ khi lòng không vui cũng chẳng buồn. Mọi thứ là một mớ xúc cảm hỗn độn. Cô tiền thấy tiếc, giá như mà ngày đó cô đừng tham gia cái trò chơi tai ác này thì có nhẽ cô đã không yêu hắn.
Mọi người vẫn nói Dung là cô gái quá lãnh đạm và khô khan truyen nguoi lon Tình yêu - gới tính . Họ nói cô khó gần, nhàm chán và trái tim dường như được làm bằng sắt. Mặc cho man di người bình luận, Dung vẫn cứ sống như vậy. Cho tới ngày hắn đưa ra lời đề nghị này. Dung muốn có một điều động gì đó mới mẻ cho cuộc sống của mình, muốn cho những người từng nhìn cô kì lạ bởi vì ở tuổi này cô chẳng yêu ai, cũng chẳng hẹn hò biết rằng cô cũng là một cô gái đủ sức quyến rũ với đàn ông. Đó là lí bởi vì Dung chấp nhận một cuộc chơi kì cục với ái tình như thế.
Hắn đẹp trai, tài ăn nói thì khôn khéo, bởi chưng vậy mà hắn được nhiều cô mê. Nhưng không hiểu do hắn muốn trốn tránh hay muốn làm cao mà lại chọn Dung để “kí kết” cái hợp đồng tình yêu. Hắn nói văn bằng cách hò hẹn với cô, hắn sẽ được yên thân vì những cô nàng nhằng nhẵng theo đuổi. Khi được hỏi về bản phương kế hoạch đó, Dung gật đầu cái rụp. Là vì chưng Dung đang đơn chiếc hay bởi Dung cũng thích hắn? Cái này chắc tiền có lòng Dung hiểu. Nhưng chính thị hắn cũng có phần bất ngờ bởi chưng sự đồng ý nhanh chóng của Dung.
Hợp đồng ngắn ngủi 3 tháng thôi, bởi vì hắn cần khoảng thời kì bình phẩm yên đó cho một dự án cần phải hoàn thành. Dung cũng muốn thử trải nghiệm cảm giác yêu đương sau ngần ấy năm sống cô đơn và không hề rung động. 3 tháng là khoảng thời gian vừa để để chơi và dừng lại khi chưa chán ngấy. Hơn nữa, ai cũng cần phải sống thật sau đó thành thử chẳng thể chơi một trò quá lâu được.

Dung cảm thấy rung động bởi chưng sự nồng nhiệt và lãng mạn của hắn (Ảnh minh họa)
Bản hiệp đồng ghi rất rõ, làm ý trung nhân của nhau nhưng đại đối không có đòi hỏi về trạng thái xác, ngoại trừ việc khoác vai, cầm tay. Dung thấy hắn có vẻ đàng hoàng, có nhẽ hắn sẽ không tồi tệ bạc tới mức làm điều càn bậy với cô. Mà nếu hắn có muốn làm thế thì Dung cũng không cho phép. Bản hiệp đồng của Dung chỉ phát huy tác dụng trong những lần hai bên đi chơi với bầu bạn và cần sự có mặt của đối thủ để gọi là “người yêu”.
Dung thừa nhận, ban đầu Dung bước chân vào cuộc chơi này là tính ngông thành thử thích thế. Vì cô muốn thử cảm giác mới xem sao. Nhưng càng ở bên hắn ta, Dung lại càng thấy mình thích hắn. Kì lạ thật. Nhưng cũng thật khó cho Dung khi lần nào gặp hắn cũng bẹo má cô: “Em yêu, đêm qua ngủ ngon chứ, có nhớ anh không nè?”. Hắn diễn sâu quá hay là vì chưng hắn cũng có chút tình cảm thật với Dung? Cũng không biết nữa, nhưng một người nam giới như hắn, nói những lời có cánh như vậy Dung cũng khó cầm lòng.
Hắn lúc nào cũng tưng tửng, lúc nào cũng “Yêu em nhất nè” khiến Dung xao động. Dung đã tự nhắc nhở mình, hết sức đối không được nảy đâm ra tình cảm với hắn. Nhưng Dung cũng chỉ là cô gái với trái tim yếu đuối. Còn hắn, hắn cứ liên tục tiến công cô bằng những câu nói ngọt ngào đến như vậy làm sao Dung không rung động cho được.
Mỗi lần đi chơi cùng hắn, Dung đều thấy rất vui. Cái chốc lát hắn nắm tay cô kéo vào giữa buổi tiệc rồi hoan hỉ: “Mọi người làm quen đi, đây là người thương tôi” khiến Dung hạnh phúc vô cùng. Hắn thật có tài làm cho con gái phải thổn thức. Những lúc như vậy, nhìn ánh mắt đầy ganh ghét của những cô nàng xung quanh, Dung thấy hãnh diện lắm.
Dung bắt đầu thấy nhớ hắn. Dung ghét cảm giác này. Bao năm qua cô sợ phải yêu bởi chưng nhìn thấy chị gái mình đã từng khổ đau vì chưng tình nhưng sao ngày hôm nay cô thấy nhớ hắn cồn cào, da diết. Tệ hơn nữa là cô tiền đang nhớ một người tiền chơi trò ái tình với mình chứ đâu phải người yêu. Dung thấy bực bội với chính mình bởi cô đã yếu lòng như thế. Cô từng tự nhủ thà sống đơn chiếc còn hơn là yêu một người để rồi tự làm mình đau khổ. Chị gái của Dung đã từng kiệt quệ, thậm chí là đánh đổi cả tính mạng tiền do cái thứ tình yêu bất nghĩa lí ấy.
Vậy mà ngày hôm nay, Dung lại thấy tim mình thổn thức. Cô chẳng biết mình thành ra hi vọng ngày chấm dứt hợp đồng đến sớm hơn hay đừng đến. Cô còn muốn tận hưởng cảm giác yêu đương này nhưng cũng sợ càng để lâu, khi dứt ra, cô sẽ càng đau đớn.

“Cho anh hôn em được không? Giống như một vài yêu nhau thật sự ấy”. (Ảnh minh họa)
day la noi dung footer**
Dung ngồi chờ đợi hắn ở địa điểm quen thuộc. Hắn tới vẫn với bộ dạng tươi vui như mọi rợ khi:
- “Em yêu, chờ đợi anh lâu chưa?”
Đã bao lần nghe câu nói đó mà sao Dung vẫn sướng âm ỉ trong lòng. Cô cười tủm tỉm. Cô quên mất rằng, ngày bữa nay là ngày cuối cho bản hợp đồng ấy. Anh ta tiến gần tới cô, đưa ra một lời đề nghị:
- “Cho anh hôn em được không? Giống như một vài yêu nhau thực sự ấy”.
Chính Dung cũng không nghĩ cô sẽ nhắm mắt xuôi tay lại tận hưởng nụ hôn ấy. Có lẽ đó là điều mà cô khao khát lâu nay nay cho nên cô mặc nhiên đón nhận nó. Một nụ hôn thật ngọt ngào biết bao, dư vị của hạnh phúc cứ lan tỏa khắp người cô. Đã có một luồng suy nghĩ lóe lên trong đầu Dung: “Giá mà anh ấy nói yêu mình, một ái tình thật sự chứ không phải một trò chơi”. Dung tỉnh ngộ ra, nhìn hắn ta và đỏ bừng đôi má. Cô đang chờ đợi một điều thực tế hơn trò chơi này.
- “Hôm nay là ngày cuối em nhé. Chấm dứt hợp đồng, bye em!”.
Vậy là hắn đi. Dung đã cảm thấy hẫng và đau khổ. Cái cảm giác chưa từng trải qua trong đời. Dung ngồi khóc. Dung đã mê mộng mị một điều hơn thế nữa. Nhưng cái cảm giác yêu thương này Dung muốn trải qua thêm một lần nữa truyen nguoi lon. Còn lần này, trò chơi kết thúc rồi!
Mọi người vẫn nói Dung là cô gái quá lãnh đạm và khô khan truyen nguoi lon Tình yêu - gới tính . Họ nói cô khó gần, nhàm chán và trái tim dường như được làm bằng sắt. Mặc cho man di người bình luận, Dung vẫn cứ sống như vậy. Cho tới ngày hắn đưa ra lời đề nghị này. Dung muốn có một điều động gì đó mới mẻ cho cuộc sống của mình, muốn cho những người từng nhìn cô kì lạ bởi vì ở tuổi này cô chẳng yêu ai, cũng chẳng hẹn hò biết rằng cô cũng là một cô gái đủ sức quyến rũ với đàn ông. Đó là lí bởi vì Dung chấp nhận một cuộc chơi kì cục với ái tình như thế.
Hắn đẹp trai, tài ăn nói thì khôn khéo, bởi chưng vậy mà hắn được nhiều cô mê. Nhưng không hiểu do hắn muốn trốn tránh hay muốn làm cao mà lại chọn Dung để “kí kết” cái hợp đồng tình yêu. Hắn nói văn bằng cách hò hẹn với cô, hắn sẽ được yên thân vì những cô nàng nhằng nhẵng theo đuổi. Khi được hỏi về bản phương kế hoạch đó, Dung gật đầu cái rụp. Là vì chưng Dung đang đơn chiếc hay bởi Dung cũng thích hắn? Cái này chắc tiền có lòng Dung hiểu. Nhưng chính thị hắn cũng có phần bất ngờ bởi chưng sự đồng ý nhanh chóng của Dung.
Hợp đồng ngắn ngủi 3 tháng thôi, bởi vì hắn cần khoảng thời kì bình phẩm yên đó cho một dự án cần phải hoàn thành. Dung cũng muốn thử trải nghiệm cảm giác yêu đương sau ngần ấy năm sống cô đơn và không hề rung động. 3 tháng là khoảng thời gian vừa để để chơi và dừng lại khi chưa chán ngấy. Hơn nữa, ai cũng cần phải sống thật sau đó thành thử chẳng thể chơi một trò quá lâu được.

Dung cảm thấy rung động bởi chưng sự nồng nhiệt và lãng mạn của hắn (Ảnh minh họa)
Bản hiệp đồng ghi rất rõ, làm ý trung nhân của nhau nhưng đại đối không có đòi hỏi về trạng thái xác, ngoại trừ việc khoác vai, cầm tay. Dung thấy hắn có vẻ đàng hoàng, có nhẽ hắn sẽ không tồi tệ bạc tới mức làm điều càn bậy với cô. Mà nếu hắn có muốn làm thế thì Dung cũng không cho phép. Bản hiệp đồng của Dung chỉ phát huy tác dụng trong những lần hai bên đi chơi với bầu bạn và cần sự có mặt của đối thủ để gọi là “người yêu”.
Dung thừa nhận, ban đầu Dung bước chân vào cuộc chơi này là tính ngông thành thử thích thế. Vì cô muốn thử cảm giác mới xem sao. Nhưng càng ở bên hắn ta, Dung lại càng thấy mình thích hắn. Kì lạ thật. Nhưng cũng thật khó cho Dung khi lần nào gặp hắn cũng bẹo má cô: “Em yêu, đêm qua ngủ ngon chứ, có nhớ anh không nè?”. Hắn diễn sâu quá hay là vì chưng hắn cũng có chút tình cảm thật với Dung? Cũng không biết nữa, nhưng một người nam giới như hắn, nói những lời có cánh như vậy Dung cũng khó cầm lòng.
Hắn lúc nào cũng tưng tửng, lúc nào cũng “Yêu em nhất nè” khiến Dung xao động. Dung đã tự nhắc nhở mình, hết sức đối không được nảy đâm ra tình cảm với hắn. Nhưng Dung cũng chỉ là cô gái với trái tim yếu đuối. Còn hắn, hắn cứ liên tục tiến công cô bằng những câu nói ngọt ngào đến như vậy làm sao Dung không rung động cho được.
Mỗi lần đi chơi cùng hắn, Dung đều thấy rất vui. Cái chốc lát hắn nắm tay cô kéo vào giữa buổi tiệc rồi hoan hỉ: “Mọi người làm quen đi, đây là người thương tôi” khiến Dung hạnh phúc vô cùng. Hắn thật có tài làm cho con gái phải thổn thức. Những lúc như vậy, nhìn ánh mắt đầy ganh ghét của những cô nàng xung quanh, Dung thấy hãnh diện lắm.
Dung bắt đầu thấy nhớ hắn. Dung ghét cảm giác này. Bao năm qua cô sợ phải yêu bởi chưng nhìn thấy chị gái mình đã từng khổ đau vì chưng tình nhưng sao ngày hôm nay cô thấy nhớ hắn cồn cào, da diết. Tệ hơn nữa là cô tiền đang nhớ một người tiền chơi trò ái tình với mình chứ đâu phải người yêu. Dung thấy bực bội với chính mình bởi cô đã yếu lòng như thế. Cô từng tự nhủ thà sống đơn chiếc còn hơn là yêu một người để rồi tự làm mình đau khổ. Chị gái của Dung đã từng kiệt quệ, thậm chí là đánh đổi cả tính mạng tiền do cái thứ tình yêu bất nghĩa lí ấy.
Vậy mà ngày hôm nay, Dung lại thấy tim mình thổn thức. Cô chẳng biết mình thành ra hi vọng ngày chấm dứt hợp đồng đến sớm hơn hay đừng đến. Cô còn muốn tận hưởng cảm giác yêu đương này nhưng cũng sợ càng để lâu, khi dứt ra, cô sẽ càng đau đớn.

“Cho anh hôn em được không? Giống như một vài yêu nhau thật sự ấy”. (Ảnh minh họa)
day la noi dung footer**
Dung ngồi chờ đợi hắn ở địa điểm quen thuộc. Hắn tới vẫn với bộ dạng tươi vui như mọi rợ khi:
- “Em yêu, chờ đợi anh lâu chưa?”
Đã bao lần nghe câu nói đó mà sao Dung vẫn sướng âm ỉ trong lòng. Cô cười tủm tỉm. Cô quên mất rằng, ngày bữa nay là ngày cuối cho bản hợp đồng ấy. Anh ta tiến gần tới cô, đưa ra một lời đề nghị:
- “Cho anh hôn em được không? Giống như một vài yêu nhau thực sự ấy”.
Chính Dung cũng không nghĩ cô sẽ nhắm mắt xuôi tay lại tận hưởng nụ hôn ấy. Có lẽ đó là điều mà cô khao khát lâu nay nay cho nên cô mặc nhiên đón nhận nó. Một nụ hôn thật ngọt ngào biết bao, dư vị của hạnh phúc cứ lan tỏa khắp người cô. Đã có một luồng suy nghĩ lóe lên trong đầu Dung: “Giá mà anh ấy nói yêu mình, một ái tình thật sự chứ không phải một trò chơi”. Dung tỉnh ngộ ra, nhìn hắn ta và đỏ bừng đôi má. Cô đang chờ đợi một điều thực tế hơn trò chơi này.
- “Hôm nay là ngày cuối em nhé. Chấm dứt hợp đồng, bye em!”.
Vậy là hắn đi. Dung đã cảm thấy hẫng và đau khổ. Cái cảm giác chưa từng trải qua trong đời. Dung ngồi khóc. Dung đã mê mộng mị một điều hơn thế nữa. Nhưng cái cảm giác yêu thương này Dung muốn trải qua thêm một lần nữa truyen nguoi lon. Còn lần này, trò chơi kết thúc rồi!











0 nhận xét:
Đăng nhận xét